Thứ Ba, 3 tháng 9, 2019

cứu con nhỏ



Vào một ngày cuối tháng 8, tôi cùng đồng nghiệp của mình tìm về làng Phú Đa ở xã Công Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam. Khi hỏi đến nhà bà Đỗ Thị Cúc chuyên nhặt xác thai nhi, chẳng cần nói thêm, một cụ bà nhiệt tình chỉ đường, đưa chúng tôi về đến tận nhà.

Đi qua nhiều con ngõ nhỏ, khi đến nơi, trước mắt tôi là căn nhà của bà Đỗ Thị Cúc (49 tuổi, làng Phú Đa, xã Công Lý, huyện Lý Nhân, tỉnh Hà Nam). Ngôi nhà nằm nép mình sâu trong một con ngõ ở vùng thôn quê yên bình. Phía ngoài, những chiếc tiểu nhỏ được xếp nằm chồng chất bên một góc nhà.


Tôi may mắn vì gặp được bà Cúc mà không phải mất công chờ đợi. Xuất hiện trước mặt tôi là một người phụ nữ gần 50 tuổi với mái tóc điểm bạc, khuôn mặt hiền lành, phúc hậu, thấy tôi, bà Cúc cởi mở, bắt chuyện ngay: “Lâu lâu lại có nhà báo ghé qua. Cô nhà báo gặp may đấy vì không mất công chờ đợi”.

Nói rồi bà cười vui vẻ, nhưng tôi cảm nhận được phía sau đôi mắt nhăn nheo ấy sự đượm buồn chất chứa một nỗi niềm riêng. Nỗi niềm ấy chưa thể nguôi ngoai bởi suốt 10 năm trời lại lặn lội bất kể nắng mưa, rét buốt ròng rã đi khắp nơi, bà Cúc đã tìm, nhặt rồi thu nhận hơn 27.000 xác hài nhi bị bỏ rơi từ bãi rác, bệnh viện về chôn cất tại khu vườn thánh.

Như một thói quen, bà Cúc dẫn tôi vào phòng có tủ đông bảo ôn cho những hài nhi bé bỏng mà bà nhặt được. Xác thai nhi được bảo quản cẩn thận trong từng túi ni lông, mỗi túi có đến 10 thai nhi. Bà Cúc bảo, cứ một tuần là tủ lại đầy, việc chôn cất các thai nhi được thực hiện vào Chủ nhật hàng tuần. Khi bà mở tủ và cho xem hình hài của một sinh linh bé bỏng bị cha mẹ vứt bỏ ngoài bãi rác, lòng tôi như quặn lại khi chứng kiến hình ảnh đau xót này.


Thắp nén hương rồi bà Cúc kể về lần đầu tiên trong cuộc đời bắt đầu đi làm cái công việc không tên, cái công việc mà để đến tận bây giờ người ta gọi bà là Cúc “khùng”.

Nói về cái duyên khi ấy, bà Cúc nghẹn ngào, đôi mắt đã có những nếp nhăn như chực trào nước mắt, thở dài một tiếng rồi bà bắt đầu kể: “Vào năm 2009, vào một ngày sáng sớm như bao ngày, tôi bắt đầu đi xe đạp đi nhặt ve chai. Lần đấy đến bãi rác gần nhà, tình cờ nhìn thấy một túi ni lông màu đen nằm lăn lóc giữa những túi rác, tôi mở bọc túi ni lông ấy ra thì đập vào mắt tôi là 7 thai nhi nhỏ xíu đã thành hình người đủ mặt mũi, bàn tay, 7 thai nhi ấy đỏ hỏn và có nhiều phần giập nát”.

Dừng lại một lúc, nhắm mắt lại rồi bà nói: “Lúc đấy cả người tôi run bần bật. Nếu hỏi sợ không, đau xót không, bàng hoàng không,…tôi xin trả lời là có. Hình ảnh ấy đã ám ảnh, thôi thúc tôi phải làm gì đó cho các con. Sau một hồi định thần, lấy bình tĩnh, tôi quyết định đưa các con về khâm liệm, chôn cất thật tử tế.



Trong túi tôi lúc đấy chỉ còn đúng 38 nghìn đồng, tôi mang theo để phòng thân nhỡ xe thủng xăm thì có tiền vá. Tiền thì chẳng có nhiều, thế nhưng thấy các con bị vứt bỏ, tôi lấy toàn bộ số tiền đó mua khăn trắng, nhờ cắt thành 7 tấm rồi mang về nhà khâm liệm rồi chôn cất thật cẩn thận”, bà Cúc kể lại.

Khi được hỏi về việc người thân gia đình có phản ứng ra sao khi thấy bà làm cái công việc “gàn dở đó”, bà Cúc bảo: “Lúc tôi mang bọc túi đen về, chồng có hỏi tôi là cái gì đấy. Tôi cũng chẳng giấu giếm mà nói là thai nhi bị vứt ngoài bãi, thương quá nên mang về chôn. Thấy vậy, từ mẹ cho đến chồng, các con tôi đều bảo hãy cứ làm vì cái tâm của mình. Mọi người nói vậy tôi cũng nhẹ lòng, tôi đem các con đi rửa sạch rồi chôn cất cẩn thận ngoài nghĩa trang vườn thánh Phú Đa”.

Kể từ hôm đó, cái duyên với công việc “bất đắc dĩ” đi thu nhận những sinh linh bé nhỏ bị nạo bỏ đến với bà Cúc như một định mệnh. Ngay ngày hôm sau, bà lại tiếp tục thấy 8 thai nhi bị vứt bỏ ở bãi rác. Bà Cúc cẩn thận gói ghém rồi mang về nhà mua hoa cúc trắng tiến hành khâm liệm, chôn cất các con.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét