Thứ Ba, 3 tháng 9, 2019

cứu nghèo



Mấy ngày nay, ngôi nhà cấp 4 của gia đình bà Nguyễn Thị Liên (SN 1950), trú tại xã Nghị Thịnh, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An có rất đông bà con đến chia sẻ niềm vui khi nhận được tin con gái bà là chị Lê Thị Lan (SN 1976) trở về sau 24 năm bị bán sang Trung Quốc.

Trở về quê nhà sau nhiều năm, cảnh vật xung quanh đều đã đổi thay, chị Lan chỉ còn mang máng nhận ra gian nhà cũ và người mẹ của mình. Người phụ nữ với ánh mắt lạ lẫm, nói tiếng Việt không sõi, gương mặt dạn dày sương gió, chân tay thô kệch là bằng chứng về những tháng ngày phải lao động vất vả. Những người họ hàng và hàng xóm thân thiết đến vui vẻ chúc mừng, song chị không thể nhớ thêm ai. Từ khi về nhà cho đến nay, chị toàn níu tay mẹ không muốn rời.


Chị Lan là con gái đầu lòng trong gia đình có 5 chị em. Năm 1995, khi mới 19 tuổi, thay vì lập gia đình như những người bạn cùng lứa, chị lại quyết định đi làm thuê với ý định kiếm tiền về phụ cha mẹ chăm sóc đàn em. Chị không ngờ mình lại bị người lạ lừa uống thuốc mê, đến khi tỉnh mới biết mình bị bán qua Trung Quốc. Do không quen biết ai, lại bị ép uống thuốc gây “mất trí nhớ” trong thời gian dài nên mọi hình dung về quê nhà dường như không còn trong suy nghĩ chị.

Đầu tháng 7/2019, chị Lan tình cờ biết một người phụ nữ Việt Nam cũng bị lừa bán sang Trung Quốc. Người này giúp chị chia sẻ đoạn video lên mạng xã hội với hi vọng có thể tìm thấy gia đình. Trong đoạn video clip lan truyền trên mạng, dù tiếng mẹ đẻ không rành rọt nhưng chị Lan vẫn nhớ tên mẹ, tên cha và quê quán ở xã Nghi Thịnh, huyện Nghi Lộc. Từ đó, manh mối về gia đình dần được sáng tỏ bởi người thân ở quê nhà biết được chị vẫn còn sống.

Chiều 18/7, được sự hỗ trợ của Công an tỉnh Nghệ An, Tổ chức Rồng Xanh và Công an Trung Quốc, chị Lan được trở về quê nhà sau 24 năm bị lừa bán sang xứ người. Do được thông báo từ trước nên dù trời nắng như đổ lửa nhưng mọi người vẫn kiên nhẫn chờ đón phút giây được gặp lại người con, người em lưu lạc nơi xứ người.

Nhìn con gái bước xuống xe ô tô từ đầu ngõ, bà Liên như ngã quỵ trong vòng tay người thân. Khi chị Lan đến gần thì người mẹ bất hạnh mới chạy ào đến ôm chầm, rồi những người họ hàng khác cũng níu lấy òa khóc. Giây phút hai mẹ con, chị em được đoàn tụ ngập trong nước mắt. “Lan đây rồi, đúng là con rồi, mẹ cứ nghĩ sẽ không còn được gặp con nữa”, bà Liên nức nở ôm con gái.


Chứng kiến giây phút ấy, nhiều người có mặt cũng không cầm nổi nước mắt vì quá xúc động. Với người dân xã Nghi Thịnh, có lẽ cũng chưa bao giờ họ thấy một cuộc đoàn tụ nào nhiều nước mắt như hôm nay. Thắp nén hương thơm trước bàn thờ của tổ tiên, chị Lan càng thêm bùi ngùi, bởi khi trở về thì đã không còn gặp được người bố thân yêu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét