Thứ Tư, 17 tháng 4, 2019

TÔI SẼ NGỪNG TIẾC NUỐI HAY XÓT THƯƠNG NHÀ THỜ ĐỨC BÀ PARIS

Không gì nghiệt ngã bằng việc phải sống suốt đời giữa những hoang tàn, đổ nát. Nhưng Pháp có đủ nguồn lực để xây dựng lại nhà thờ.

'Chung toi so hai khi dau tich lich su bi tuoc khoi tam tay' hinh anh 2




Louis Raymond



Louis Raymond là nhà báo người Pháp gốc Việt, hiện sinh sống và làm việc tại Nantes. Sau khi tốt nghiệp École normale supérieure de Lyon, một trong 3 đại học hàng đầu Pháp, Raymond sang sống và làm việc tại Việt Nam trong vài năm. Anh từng công tác tại Tổng Lãnh sự quán Pháp ở TP.HCM.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn có thể nhớ chính xác mình đang ở đâu và đi với ai vào ngày 11/9/2001, thời điểm hai chiếc máy bay đâm vào tòa tháp đôi Manhattan (New York, Mỹ). Lúc đó tôi chỉ mới 10 tuổi.

Tôi cũng luôn nhớ chính xác thời điểm nhận được tin nhắn về cuộc tấn công khủng bố đẫm máu ở thủ đô Paris vào ngày 13/11/2015.

Khi Nhà thờ Đức Bà Paris chìm trong biển lửa đêm thứ hai vừa rồi, tôi đang đi chơi với bạn bè. Điện thoại tôi rung liên hồi vì bạn bè dồn dập gửi tin nhắn, hình ảnh, video về nhà thờ trong biển lửa.

Tôi sững sờ, bạn bè tôi cũng vậy. Chúng tôi nhìn nhau và biết rằng mình sẽ không thể nào quên thời khắc này. Cũng như hai biến cố trên, giây phút Nhà thờ Đức Bà trong làn lửa này sẽ mãi đi vào lịch sử và tâm thức chúng tôi.

Đêm xảy ra thảm hoạ, tôi không thể nào chợp mắt cho đến khi ngọn lửa được khống chế hoàn toàn.

Ban đầu, tôi rất ngạc nhiên khi báo chí truyền thông đưa tin rất nhiều về vụ cháy không có thương vong này. Nhưng khi nhìn những giọt nước mắt, những ánh mắt thất thần của đám đông bên bờ sông Seine, tôi mới hiểu: Tất cả những gì chúng tôi - một dân tộc - sợ hãi nhất chính là nhìn dấu tích lịch sử bị tước khỏi tầm tay.
HƠN CẢ MỘT NHÀ THỜ

Phải mất hơn hai thế kỷ mới xây dựng xong Nhà thờ Đức Bà. Hơn 800 năm qua, nhà thờ ấy tự hào sừng sững ở trung tâm thủ đô Paris. Với người Pháp, nhà thờ chính là linh hồn của Paris, là hiện thân của lịch sử dân tộc, và cũng là tinh hoa kiến trúc nhân loại.

Nhà thờ không chỉ đơn giản được làm bằng đá, sắt, chì và thủy tinh, mà còn cả giấy và mực. Tháng 12/1804, Hoàng đế Napoléon Bonaparte đăng cơ dưới những mái vòm của nhà thờ cao 93 m.


Nhà thờ Đức Bà không thuộc về riêng Paris, nước Pháp các tín đồ công giáo, hay khách du lịch. Nhà thờ Đức Bà là của tất cả mọi người.

Trong tiểu thuyết cùng tên (Notre-Dame de Paris) của Victor Hugo, Nhà thờ Đức Bà hiện ra không chỉ đơn thuần là bối cảnh xã hội Pháp thời trung cổ mà thực sự là một nhân vật có lương tri. Những tác phẩm điêu khắc, tượng, tranh khắc họa các hình ảnh và vị thánh đều mang trong mình ý nghĩa riêng và đều có ảnh hưởng đến việc người Pháp nhìn nhận tôn giáo và chính bản thân mình.

Trong nhiều thế kỷ, Nhà thờ Đức Bà là hiện thân của hòa bình, luôn mở rộng vòng tay đón tiếp và cứu giúp bất kỳ ai gõ cửa. Nhưng chính sự nhân hậu ấy đôi khi bị lợi dụng, báng bổ.

Nhà thờ vốn là nơi thiêng liêng để các tín đồ sùng đạo hành lễ. Thế nhưng vào tháng 4/1950, một nhà hoạt động tên là Michel Mourre cải trang thành tu sĩ Công giáo trà trộn vào nhà thờ, làm xáo trộn các nghi lễ tôn giáo được tổ chức cho lễ Phục sinh và còn hét lên rằng “Chúa đã chết”.

Một nhà sử học từng nói với tôi rằng sức mạnh của nền văn minh châu Âu trong bốn thế kỷ qua chính là sự tích lũy của tri thức, kỹ thuật, sách vở và cả của cải. Tôi hoàn toàn đồng ý với nhận định này. Người Pháp cũng như các quốc gia châu Âu khác, luôn khao khát được sống giữa những bằng chứng lịch sử hiện hữu, chạm tay và cảm nhận được.

Giống như ngôi đền Angkor Wat (Campuchia) hay đền Parthenon (Hy Lạp), Nhà thờ Đức Bà vượt xa ý nghĩa tôn giáo của nó để trở thành một phần của văn hóa nhân loại. Nó không thuộc về riêng Paris, nước Pháp hay các tín đồ công giáo, khách du lịch. Nhà thờ Đức Bà là của tất cả mọi người.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét